(p. 1392) hētuvu hētuvu. [Skt.] n. Cause, reason, motive, ground, object, purpose, కారణము. హేతుకము hētukamu. n. Reason, cause. కారణము. 'కమలాభిరుచి హేతుకంబైన తేజంబు.' Ila. i. 69. హేతుభూతము hētu-bhūtamu. adj. Being the cause. కారణము గానుండే. A. vi. 133. హేతుభూతుడు hētu-bhūtuḍu. n. One who is the cause. కారణకర్త. 'ఎవ్వడఖిల జగత్త్రాణ హేతుభూతుడు.' N. ii. 90.